Overblog Suivre ce blog
Administration Créer mon blog
1 octobre 2008 3 01 /10 /octobre /2008 13:20
Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
29 septembre 2008 1 29 /09 /septembre /2008 19:56

Tranh vẽ Tác giả

Trần minh Lượng

 
Nhạc hòa tấu Ban nhạc " Những vì sao nhỏ "
( Les petites étoiles )  do Trần minh Lượng phụ trách


Không ( nhạc hòa tấu ) Trần minh Lượng



Nhạc gốc ban nhạc trường Tri Tri ngày xưa do ban nhạc Les petites étoiles Hòa tấu ( do Trần minh Lượng phụ trách )
 
Il ( nhạc hòa tấu harmonica )



Mùa thu trong mưa


Nhạc phim Sáng tác và hòa tấu bởi Trần minh Lượng
 
Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
26 septembre 2008 5 26 /09 /septembre /2008 19:59

Tên tác giả      
Anh phải sống Khái hưng      
  Những truyện cực ngắn đầy ý nghĩa   INTERNET      
         
         

Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
25 septembre 2008 4 25 /09 /septembre /2008 16:16

        

  
Elliot Smith từng là một doanh nhân thành đạt, nhưng cuộc phẫu thuật khối u trán đã biến ông thành người khác. Ông chẳng buồn bước xuống giường nếu không có người giục. Để thu dọn bàn làm việc, ông phải mất hàng giờ nghĩ xem phân loại giấy tờ theo nguyên tắc nào.

           Lý trí đã từ lâu được xem là thành tựu cao nhất của con người, ngược lại tình cảm lại bị coi rẻ như là ngu ngốc và không tin cậy được. Nhưng mới đây, các nhà nghiên cứu não nhận ra rằng xúc cảm cũng có trí tuệ riêng của nó - và có tầm quan trọng sống còn.

           Elliot Smith từng là một doanh nhân thành đạt, nhưng một ngày nào đó cuộc sống của ông thay đổi hoàn toàn. Nó bắt đầu với những cơn nhức đầu và khó khăn trong tập trung tư tưởng, ngày càng trầm trọng thêm. Bác sĩ phát hiện trong đầu ông, ngay sau trán, có một khối u ung thư. Các nhà giải phẫu cắt đi khối u cũng như một phần của thùy trán, phần phía trước của vỏ não.

           Ban đầu, lần giải phẫu này dường như đã thành công. Thế nhưng chẳng bao lâu sau đó người ta nhận thấy rằng Smith không còn như xưa nữa. Điều đó bắt đầu ngay từ buổi sáng: Ông chẳng buồn bước xuống giường, người ta phải hối thúc ông. Định thu dọn bàn làm việc, ông có thể trầm tư suy nghĩ hằng giờ rằng nên phân loại giấy tờ theo nguyên tắc nào. Ông bị cho thôi việc. Hôn nhân đổ vỡ. Cuối cùng ông lẫn lộn bất lực trong cuộc sống và phải được anh chị em chăm sóc.

           Nhà thần kinh học Antonio R. Damasio biết đến người bệnh vào thời gian đó. Ông Elliot Smith không hề có bất cứ vấn đề nào về trí nhớ, vị bác sĩ khẳng định, và trí thông minh của ông cũng trên mức trung bình. Chỉ sau nhiều lần nói chuyện và khám nghiệm nhà thần kinh học mới biết rằng ông Smith không phải thiếu trí thông minh hay kiến thức mà thiếu một thứ khác, và đó có thể là nguyên nhân cho thái độ cư xử phi lý của ông: Người đàn ông này vô cảm.

           Cảm xúc là một dạng "la bàn"

           Tình cảm, trong văn hóa phương Tây, không được đánh giá cao

           Trong vòng 20 năm vừa qua, sự đánh giá tình cảm này đã trải qua một biến đổi sâu sắc. Các nhà thần kinh học hiện đã kết luận rằng tình cảm không phải ngu ngốc và sơ đẳng mà có trí tuệ dưới hình thức riêng của nó. Chúng ta sẽ không hoàn hảo nếu như không có chúng. Hay nói ngắn gọn hơn: Không có cảm xúc thì con người không phải là con người.

           Cảm xúc của chúng ta, như trường hợp của Smith đã chỉ ra, giống như một cái la bàn. Chúng chỉ cho ta phải cư xử theo hướng nào. Chúng cho ta cảm nhận được cái gì là tốt và cái gì là xấu cho chúng ta, và dẫn chúng ta đi trong cuộc sống.

           Cảm xúc tạo khả năng cho chúng ta sống còn. Vì nếu khác đi, tổ tiên của chúng ta đã khó có thể sống còn được. Đặc biệt là các cảm xúc không dễ chịu như sợ hãi, ghê tởm hay đau đớn. Sợ hãi làm cho chúng ta cảnh giác với những mối nguy hiểm, ghê tởm nhắc nhở đến vệ sinh và cảnh báo thực phẩm đã thiu thối tức có thể bị ngộ độc; đau đớn làm cho chúng ta phải chăm sóc vết thương hay tránh không bị thương ngay từ đầu.

           Thường chúng ta chỉ nhận thức được chức năng bảo vệ, cứu sống của cảm xúc khi chúng bất thình lình không tồn tại nữa. Thí dụ như bà Barbara Miller vì một bệnh di truyền mà không hề biết lo sợ. Bà lúc nào cũng vui vẻ và sốt sắng, ngay với người hoàn toàn xa lạ và vì thế thường hay bị lợi dụng. Bà Miller mất tính hoài nghi - đức tính giữ cho chúng ta không hoàn toàn tin tưởng vào tất cả mọi người xa lạ.

           Cảm xúc đảm nhận một chức năng quan trọng sống còn, đã từ lâu người ta không còn hoài nghi về điều này nữa - nhưng như thế nào thì vẫn còn là câu đố.

 

           Được khám nghiệm tốt nhất là cảm tính sợ hãi. Nhà nghiên cứu não người Mỹ Joseph E. LeDoux đã khám phá được 2 "con đường sợ hãi" trong đầu. Một đường rất nhanh nhưng không chính xác, chủ yếu thông qua tiềm thức. Nó làm cho chúng ta giật bắn người và lùi lại khi gặp một vật giống như một con rắn trên đường đi. Thông tin của thị giác được truyền qua vùng não thalamus về hạch hạnh nhân, nơi tiết hoóc môn gây stress như adrenaline đặt cơ thể vào tình trạng báo động.

Đồng thời, vùng thalamus gửi thông tin thị giác qua một đường thứ hai về phần vỏ não thị giác, nơi phân tích có ý thức hình ảnh một cách chính xác hơn - nhưng cần thời gian lâu hơn. Nếu như xác định đấy chỉ là một cành cây, vỏ não sẽ thông báo đến hạch hạnh nhân để chấm dứt báo động.

Thí dụ về con rắn chỉ ra cho chúng ta thấy cảm xúc là gì và chúng "hoạt động" như thế nào. Như vậy, không chỉ những gì chúng ta suy nghĩ, mà cảm xúc cũng đóng vai trò quyết định với sự sống còn.

           Hội chứng bí ẩn mang tên Cotard

           Những người mắc phải hội chứng này tin rằng mình đã chết. Thỉnh thoảng họ lại lấy làm ngạc nhiên rằng tại sao mình chưa được chôn cất. Nguyên nhân gây ra hội chứng vẫn còn chưa rõ nhưng người ta phỏng đoán rằng ở các bệnh nhân này sự cảm nhận qua giác quan đã bị cắt lìa khỏi sự đánh giá cảm xúc trong não.

           Hậu quả: Không có gì trên thế giới này, không một sự kiện, không một va chạm tiếp xúc, không một loại âm nhạc nào còn có bất kỳ một ý nghĩa về cảm xúc cho họ nữa. Họ không còn sống trải nghiệm nữa mà chỉ ghi nhận. Các nhà tâm lý học cho rằng đó chỉ là một sự tưởng tượng điên rồ, thế nhưng đối với những người mắc phải bệnh này thì sự điên rồ đó là sự thật cay đắng:

           Ai bị cắt đứt ra khỏi thế giới tình cảm, người đó bị cắt đứt ra khỏi cuộc sống.

           Suy ngược lại thì điều đó có nghĩa là: Tôi cảm xúc, tức là tôi tồn tại.

           Các nhà khoa học chỉ biết rõ là không có một trung tâm nhất định cho cảm xúc, tình cảm của chúng ta được tạo nên bởi nhiều mạng lưới tế bào thần kinh phức tạp.. Từ Platon qua Aristoteles cho đến những người của thời kỳ sau này, lý trí luôn được xem là vượt trội - ngược lại, tình cảm bị coi rẻ như là sơ đẳng, ngu ngốc, thú vật, không thể tin cậy được và nguy hiểm.               Phan Ba (theo GEO Kompakt) VnExpress

TRỞ VỀ TRANG CHỦ 

Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
25 septembre 2008 4 25 /09 /septembre /2008 16:04
Bí ẩn của những người vô cảm        
         
         
         
         

TRỞ VỀ TRANG CHỦ 

Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
25 septembre 2008 4 25 /09 /septembre /2008 15:49

Tựa đề - thể loại

tác giả

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chuyện cười

Nhiều người

Văn thơ Bạc Liêu

Nhiều người

Ký sự 

Nhiều người

Khoa học

Internet

Những bài học ngày xưa 

Nhiều người

Bài viết của Ong vĩnh Hiệp 

Nhiều người

古文

 Những trái tim vàng 

Internet

Trường Tri Tri  Một giấc mơ   Ngã rẽ cuộc đời

Thăm Bạc Liêu     Tiếc thời áo trắng ' thơ '

Trần Minh

Đời sống

 

Xã hội

 

Pháp luật

 

Thể thao

 

  Kinh nghiệm

  Lượm lặt

笑话

 

  Internet

KỲ THỨ HỒ?- CÓ LẼ CHỈ LÀ MỘT CHỮ "THỨ" CHĂNG?

 

  Trần văn Chánh

  Bà Mẹ Điên
   Trần trung Đạo



TRỞ VỀ TRANG CHỦ

Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
19 septembre 2008 5 19 /09 /septembre /2008 10:34

 TRỞ VỀ TRANG CHỦ                                                                                                                                             

 

 










Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
5 septembre 2008 5 05 /09 /septembre /2008 16:59

Nhớ bạn bè , trường cũ , nhớ thầy cô , nhớ cả những bài học ngày xưa , mời các bạn xem lại bài  " Anh phải sống " chuyện của Khái Hưng .   


          Trên đê Yên Phụ một buổi chiều mùa hạ.

          Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao ở giữa sông đi.

          Theo dòng nước đỏ lờ đờ, những thân cây, những cành khô từ rừng về nổi lềnh bềnh, như một dãy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thật nhanh tới một nơi không bờ không bến.

          Ðứng trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông theo những khúc gỗ ấy tỏ ý thèm muốn, rồi quay lại, đăm đăm nhìn vợ, hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời, lắc đầu thở dài, nói:

          -- Gió to quá, mà đám mây đen kia ở chân trời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất, mình ạ!

          Người chồng cũng thở dài, đi lững thững. Rồi bỗng dừng lại, hỏi vợ:

          -- Mình thổi cơm chưa?

          Vợ buồn rầu đáp:

-          - Ðã. Nhưng chỉ đủ cơm cho hai con ăn bữa chiều hôm nay.

          Hai vợ chồng lại im lặng nhìn nhau... Rồi hình như cùng bị một vật, một định kiến nó thôi miên, nó kiềm áp, hai người đều quay lại phía sông. Những thân cây vẫn phăng phăng trôi giữa dòng nước đỏ.

          Chồng mỉm cười, cái cười vơ vẩn, bảo vợ:

          -- Liều!

          Vợ lắc đầu không nói. Chồng hỏi:

          -- Mình đã đến nhà bà Ký chưa?
          -- Ðã.
          -- Thế nào?
          -- Không ăn thua. Bà ấy bảo có đem củi vớt đến, bà ấy mới giao tiền. Bà ấy không cho vay trước.
          -- Thế à?

          Hai chữ "thế à" rắn rỏi như hai nhát bay cuối cùng gõ xuống viên gạch đặt trên tường đương xâỵ Thức quả quyết sắp thi hành một việc phi thường, quay lại bảo vợ:

          -- Này! Mình về nhà, trông coi thằng Bò.
          -- Ðã có cái Nhớn, cái Bé chơi với nó rồi.
          -- Nhưng mình về thì vẫn hơn, cái Nhớn nó mới lên năm, nó trông nom sao nổi hai em nó.
          -- Vậy thì tôi về... Nhưng mình cũng về chứ đứng đây làm gì?
          -- Ðược, cứ về trước đi, tôi về sau.

          Vợ Thức ngoan ngoãn, về làng Yên Phụ.

<><><><><><><><><><><><><><><><><><><>

          Tới nhà, gian nhà lụp xụp, ẩm thấp, tối tăm, chị phó Thức đứng ở ngưỡng cửa, ngắm cái cảnh nghèo khó mà đau lòng.

          Lúc nhúc trên phản gỗ không chiếu, ba đứa con đang cùng khóc lóc gọi bu. Thằng Bò kêu gào đòi bú. Từ trưa đến giờ, nó chưa được tí gì vào bụng.

          Cái Nhớn vỗ em không nín cũng mếu máo, luôn mồm bảo cái Bé:

-          - Mày đi tìm bu về để cho em nó bú.

          Nhưng cái Bé không chịu đi, nằm lăn ra phản vừa chưởi vừa kêu.

          Chị phó Thức vội chạy lại ẵm con, nói nựng:

          -- Nao ôi! Tôi đi mãi để con tôi đói, con tôi khóc.

          Rồi chị ngồi xuống phản cho con bú. Song thằng Bò, ý chừng bú mãi không thấy sữa, nên mồm nó lại nhả vú mẹ nó ra mà gào khóc to hơn trước.

          Chị Thức thở dài, hai giọt lệ long lanh trong cặp mắt đen quầng. Chị đứng dậy, vừa đi vừa hát ru con. Rồi lại nói nựng:

          -- Nao ôi! Tôi chả có gì ăn, hết cả sữa cho con tôi bú !

          Một lúc thằng bé vì mệt quá, lặng thiếp đi. Hai đứa chị, người mẹ đã đuổi ra đường chơi để được yên tĩnh cho em chúng nó ngủ.

          Chị Thức lẳng lặng ngồi ôn lại cuộc đời đã qua. Bộ óc chất phát của chị nhà quê giản dị, không từng biết tưởng tượng, không từng biết xếp đặt trí nhớ cho có thứ tự. Những điều chị nhớ lại chen chúc nhau hỗn độn hiện ra như những hình người vật trên một tấm ảnh chụp. Một điều chắc chắn, chị ta nhớ ra một cách rành mạch, là chưa bao giờ được hưởng chút sung sướng thư nhàn như những người giàu có.

          Năm mười hai, mười ba, cái đĩ Lạc, tên tục chị phó Thức, xuất thân làm phu hồ. Cái đời chị, nào có chi lạ. Ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm lại năm...

          Năm chị mười bảy, một lần cùng anh phó Thức cùng làm một nơi, chị làm phu hồ, anh phó ngõa. Câu nói đùa đi, câu nói đùa lại, rồi hai người yêu nhau, rồi hai người lấy nhau.

          Năm năm ròng trong gian nhà lụp sụp ẩm thấp, tối tăm ở chân đê Yên Phụ, không có một sự gì êm đềm đáng ghi chép và hai cái đời trống rỗng của hai con người khốn nạn, càng khốn nạn khi họ đã đẻ luôn ba năm ba đứa con.

          Lại thêm gặp buổi khó khăn, việc ít, công hạ, khiến hai vợ chồng loay hoay, chật vật suốt ngày này sang ngày khác vẫn không đủ nuôi thân, nuôi con.

          Bỗng mùa nước mặn năm ngoái, bác phó Thức nghĩ ra được một cách sinh nhai mới. Bác vay tiền mua một chiếc thuyền nan, rồi hai vợ chồng ngày ngày chở ra giữa dòng sông vớt củi. Hai tháng sau, bác trả xong nợ, lại kiếm được tiền ăn tiêu thừa thải.

          Vì thế năm nay túng đói, vợ chồng bác chỉ mong chóng tới ngày có nước to.

          Thì hôm qua, cái ăn, trời bắt đầu đưa đến cho gia đình bác.

          Nghĩ đến đó, Lạc mỉm cười, se sẽ đặt con nằm yên trên cái tã, rồi rón rén bước ra ngoài, lên đê, hình như quả quyết làm một việc gì.


<><><><><><><><><><><><><><><><><><><>

          Ra tới đê, Lạc không thấy chồng đâu.

          Gió vẫn to, vù vù gầm thét dữ dội và nước vẫn mạnh, réo ầm ầm chảy quanh như thác. Lạc ngước mắt nhìn trời; da trời một màu đen sẫm.

          Chị đứng ngẫm nghĩ, tà áo bay kêu phần phật như tiếng sóng vỗ mạnh vào bờ. Bỗng trong lòng nẩy ra một ý tưởng, khiến chị hoảng hốt chạy vụt xuống phía đê bên sông.

          Tới chỗ buộc thuyền, một chiếc thuyền nan, Lạc thấy chồng đương ra sức níu lại cái gút lạt. Chị yên lặng đăm đăm đứng ngắm đợi khi chồng làm xong công việc, mới bước vào thuyền hỏi:

          -- Mình định đi đâu ?

          Thức trừng mắt nhìn vợ, cất tiếng gắt:

          -- Sao không ở nhà với con ?

          Lạc sợ hãi ấp úng:

          -- Con... nó ngủ.
          -- Nhưng mình ra đây làm gì?
          -- Nhưng mình định đem thuyền đi đâu ?
          -- Mình hỏi làm gì? Ði về!

          Lạc bưng mặt khóc. Thức cảm động:

          -- Sao mình khóc ?
          -- Vì anh định đi vớt củi một mình, không cho tôi đi.

          Thức ngẫm nghĩ, nhìn trời, nhìn nước, rồi bảo vợ:

          -- Mình không đi được... nguy hiểm lắm.

          Lạc cười:

          -- Nguy hiểm thời nguy hiểm cả... Nhưng không sợ, em biết bơi.
          -- Ðược !

          Tiếng "được" lạnh lùng, Lạc nghe rùng mình. Gió thổi vẫn mạnh, nước chảy vẫn dữ, trời mỗi lúc một đen. Thức hỏi:

          -- Mình sợ ?
          -- Không.

          Hai vợ chồng bắt đầu đưa thuyền ra giữa dòng, chồng lái, vợ bơi. Cố chống lại sức nước, chồng cho mũi thuyền quay về phía thượng du, nhưng thuyền vẫn bị trôi phăng xuống phía dưới, khi nhô, khi chìm, khi ẩn, khi hiện trên làn nước phù sa, như chiếc lá tre khô nổi trong vũng máu, như con muỗi mắt chết đuối trong nghiên son.

          Nhưng nửa giờ sau, thuyền cũng tới được giữa dòng. Chồng giữ ghì lái, vợ vớt củi.

          Chẳng bao lâu thuyền đã gần đầy, và vợ chồng sắp sửa quay trở vào bờ thì trời đổ mưa... Rồi chớp nhoáng như xé mây đen, rồi sấm sét như trời long đất lở.

          Chiếc thuyền nan nhỏ, đầy nước, nặng trĩu.

          Hai người cố bơi nhưng vẫn bị sức nước kéo phăng đi...

          Bỗng hai tiếng kêu cùng một lúc:

          -- Trời ơi !

          Thuyền đã chìm. Những khúc củi vớt được đã nhập bọn cũ và lạnh lùng trôi đi, lôi theo cả chiếc thuyền nan lật sấp...

          Chồng hỏi vợ:

          -- Mình liệu bơi được đến bờ không ?

          Vợ quả quyết:

          -- Ðược !
          -- Theo dòng nước mà bơi... Gối lên sóng !
          -- Ðược ! Mặc em !

          Mưa vẫn to, sấp chớp vẫn dữ. Hai người tưởng mình sống trong vực sâu thẳm. Một lúc sau, Thức thấy vợ đã đuối sức, liền bơi lại gần hỏi :

          -- Thế nào ?
          -- Ðược ! Mặc em !

          Vợ vừa nói buông lời thì cái đầu chìm lỉm. Cố hết sức bình sinh, nàng mới ngoi lên được mặt nước. Chồng vội vàng đến cứu. Rồi một tay xốc vợ một tay bơi. Vợ mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Chồng cũng mỉm cười. Một lúc, Thức kêu:

          -- Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi ! Tôi không xốc nổi được mình nữa.

          Mấy phút sau, chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh ta rã rời. Vợ khẽ hỏi:

          -- Có bơi được nữa không ?
          -- Không biết. Nhưng một mình thì chắc được.
          -- Em buông ra cho mình vào nhé ?

          Chồng cười:

          -- Không! Cùng chết cả.

          Một lát -- một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày -- chồng lại hỏi:

          -- Lạc ơi? Liệu có cố bơi được nữa không?
          -- Không?... Sao!
          -- Không. Thôi đành chết cả đôi.

          Bỗng Lạc rung khẽ nói:

          -- Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé ! ... Không? ... Anh phải sống!

          Thức bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay ra để mình xuống đáy sông, cho chồng đủ sức bơi vào bờ.

<><><><><><><><><><><><><><><><><><><>

          Ðèn điện sáng rực xuống bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc. Hai đứa con gái nhỏ đứng bên cạnh. Ðó là gia đình bác phó Thức ra bờ sông từ biệt lần cuối cùng linh hồn kẻ đã hy sinh vì lòng thương con.

          Trong cảnh bao la, nước sông vẫn lãnh đạm chảy xuôi dòng.

                                                                               TRỞ VỀ TRANG CHỦ

  

Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
31 août 2008 7 31 /08 /août /2008 09:31

 


TRỞ VỀ TRANG CHỦ link
 
Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article
24 août 2008 7 24 /08 /août /2008 16:23

                    Kính thưa quí vị , nhờ sự ủng hộ nhiệt tình của quí vị chúng tôi có được một số địa chỉ của các thân hữu cựu hoc sinh do anh Lưu tiên Lễ cung cấp , chúng tôi xin thành thật cám ơn :
Chú ý : Để trở về trang này dể dàng hơn : Thứ nhất , đừng đóng Internet Explorer lại ( góc trái ở trên , mà nên dùng mũi tên trở về nơi góc trái . Thứ hai : Clic ở đây trước khi để vào trang này http://tritrivakyniem.over-blog.com/article-22202374.html


请在下边看教好
Muốn xem rỏ hơn hãy clic vào đây :
Please click here to enlarge the list 
link



请注意



 

Muốn xem rỏ hơn hãy clic vào đây :

Please click here to enlarge the list
link

 

请在下边看教好
Muốn xem rỏ hơn hãy clic vào đây :
Please click here to enlarge the list
link 

 

请在下边看教好
Muốn xem rỏ hơn hãy clic vào đây :
Please click here to enlarge the list 
link


找姓名和号马
                                                                                               

     


link


link

 
link

 
link

           




《 地止和电话》

 1号至17号 link

 18号至51号link

 52号至87号link

 88号至八123号link

124号至159号 link

 160号至185号link

186号至228号link 

229号至263号link 

  264号至297号link

  298号至333号link

334号至369号link  

370号至402号link

403号至435号link 

436号至470号link 

471号至504号link

471号至504号link

505号至538号link 

539号至571号link 

572号至605号link 

  606号至636号link

638号至671号link 

672号至704号link 

  705号至739号link

740号至774号link 

 775号至810号link

811号至844号link 

845号至877号link 

  878号至891号link

 

 

 
                                                                                                   TRỞ VỀ TRANG CHỦ 




Repost 0
Published by TRAN HAUMINH - dans tritrivakyniem
commenter cet article